22-12-2023 - 12:59

Chùm thơ của các tác giả (P1)

Tạp chí Hồng Lĩnh số 208 tháng 12/2023 trân trọng giới thiệu chùm thơ của các tác giả Nguyễn Thạch Đồng, Trịnh Lan Oanh, Nguyễn Minh Khiêm, Nguyễn Trọng Đồng, Nguyễn Văn Minh, Hoàng Hữu Tùng, Đỗ Toàn Diện, Phan Văn Chương, Phạm Thị Thanh Hoa, Lê Thanh Nga, Trần Vũ Thìn

NGUYỄN THẠCH ĐỒNG

 

Hát ru

 

       Chiều nay mẹ về thăm con

Nhớ thương như đã héo hon thân già...

       Con ơi! Tuổi trẻ xông pha

Hy sinh vì nước vì nhà con ơi!

       Đất trời xanh tuổi đôi mươi

Nay con của mẹ tuổi đời xanh hơn

       Ngày con xẻ dọc Trường Sơn

Là ngày lòng mẹ mỏi mòn nhớ mong

       Mong ngày thống nhất non sông

Bắc Nam sum họp thỏa lòng ước ao

       Lời ru mẹ hát hôm nao

Bây giờ mẹ hát gửi vào đất sâu

       Chiến chinh giờ đã qua lâu

Con cùng đồng đội mãi câu quân hành

       Quên mình hiến trọn tuổi xanh

Máu đào thắm cỏ đất lành thơm hoa

       Đời con là một bài ca

Hát lời non nước thiết tha dâng đời...

       Nghĩa trang hương quyện mây trời

Thương con mẹ khóc mẹ ngồi hát ru...

                                   (Chiều nghĩa trang, 26/7/2023)

 

Bên tượng đài mẹ Suốt

 

      Con về quê Mẹ chiều nay

Lắng nghe tiếng sóng những ngày gian lao

       Mẹ ơi! Sông nước dạt dào

Đò ngang Mẹ chở con vào Miền Nam

       Sá chi bom đạn gian nan

Thương con Mẹ vượt qua ngàn hiểm nguy

       Mái chèo nâng bước con đi

Miền Nam ruột thịt quyết vì Miền Nam

       Dẫu hy sinh dạ không sờn

Non sông thống nhất Bắc Nam một nhà...

       Vui cùng đất nước reo ca

Bến sông Nhật Lệ muôn hoa tươi màu

       Lung linh dáng Mẹ trên cao

Ngàn năm đất nước tạc vào trời xanh...

       Con về ríu rít vây quanh

Ngỡ như còn Mẹ nhanh nhanh mái chèo.

                                             (Nhật Lệ chiều, 09/5/23)

 

TRỊNH LAN OANH

 

Sau trận đánh

 

Sau trận đánh

Rừng Trường Sơn hoa vẫn nở

Suối vẫn trong - Ba lô thêm vết đạn bên sườn

Sau tiếng đạn bom mịt mù khói lửa

Đồng đội nhiều người hoá mây trắng Trường Sơn.

 

Sau trận đánh

Máu bạn loang trên báng súng

Hoa dại ven rừng mọc trên mộ đơn sơ

Bình tông nước thành bát nhang định vị

Đồng đội vây quanh lặng lẽ hàng giờ.

 

Sau trận đánh - Mùa Xuân đại thắng

Tôi trở về làng xóm quê xưa

Trao mẹ bạn kỷ vật còn nhuốm máu

(Máu chúng con tô thắm đỏ ngọn cờ)

 

Sau trận đánh

Đứa nằm lại rừng già vĩnh viễn

Đứa trở về quê dép không đủ thành đôi

Nhưng trái tim vẹn nguyên không thiếu hụt

Trái tim mình với dòng máu đỏ tươi !

 

Sau trận đánh gối đầu lên báng súng

Mơ cánh đồng mẹ gặt một đời rơm

Thóc không lép, rơm lợp thành mái rạ

Đó chính là máu thịt của quê hương.

 

Sau trận đánh

Chiến tranh im tiếng súng

Nhưng vẫn còn báo động ở trong ta

Những trận chiến kẻ thù giấu mặt

Rừng Trường Sơn vẫn thao thiết gọi ta.

 

Cung đường hoa mẫu đơn

 

Sau loạt pháo bầy, rừng yên ắng lạ

Bom đạn kẻ thù xé nát người em

Núi đồi rung Trường Sơn nghiêng ngả

Chỉ lửa na pan không một tiếng chim.

 

Không lọn tóc không dấu chân để lại

Rừng trắng lân tinh, núi trắng lân tinh

Từng hòn sỏi vang lên tiếng gọi

Em ở đâu trong mảnh tước mảnh sành?

 

Thật bất ngờ cạnh hố bom bên bờ vực

Nơi trái tim em đã dâng hiến tuổi xuân

Mọc lên một cây hoa đỏ rực

Mỗi cánh hoa như một nét môi son.

 

Cây hoa lớn như chùm đèn thắp lửa

Bất chấp ngày đêm đạn réo bom gầm

Có người gọi là cung đường bất tử

Có người gọi là cung đường hoa mẫu đơn.

 

Mấy chục năm rồi trở lại Trường Sơn

Cây hoa ấy đã thành huyền thoại

Nghe tiếng gió như cả Trường Sơn gọi

Em lộng lẫy trở về hoa mẫu đơn ơi!

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

Khoảng lặng sau cánh cổng

 

Chị lặng lẽ một mình nơi xóm vắng

Mấy chục năm sau kết thúc chiến tranh

Bất chợt sáng nay chùm hoa xoan nhàu nát

Khoảng lặng ùa ra trong cánh cổng nhà mình!

 

Chị đem áo hong lại thời xuân trẻ

Sợi dây trùng nhăn hết vệt sống lưng

Thấm nước bọt vuốt lại từng năm tháng

Ngón tay gầy, nước mắt rưng rưng!

 

Đồng đội ơi! Đồng đội ơi! Chị gọi,

Gánh đá về sân chị dựng lại Trường Sơn

Chị dựng lại cầu phà, bến bãi

Dựng lại tiếng cười trong đạn trong bom.

 

Mình chị hát bài ca kéo pháo,

Mình chị hát bài ca mở đường

Một mình nguỵ trang, một mình xây trận địa

Hồn thẫn thờ đón lõng cả bốn phương!

 

Rồi chị giở bao nhiêu trang nhật ký,

Mỗi một trang chị gấp một con thuyền

Thả dày đặc dưới chân ngọn nến

Chị gọi hoài con bống chẳng thấy lên!

 

Chị cứ gọi trong lặng im của đá

Rồi xõa tóc che Trường Sơn sắp một mùa mưa.

 

Quả bàng vuông

 

Những cạnh sắc như lưỡi búa bổ vào khắc nghiệt

Nhọn như đinh xuyên thấu mọi phong ba

Bốn mặt quả mặt nào cũng bão

Bốn phía quả bàng bốn phía nắng chẻ ra.

 

Xuân hạ thu đông bốn mùa sóng gió

Những quả tim vuông vặn xoắn bốn hướng trời

Cứ va đập cứ sóng lừng lốc tố

Thanh thản xanh trên đảo giữa trùng khơi!

 

Không đếm hết bom ngang rồi bom dọc

Lô cốt hầm ngầm chuồng cọp súng lê

Hương vẫn thơm những gốc bàng nghìn tuổi

Hải âu bay trắng muốt gọi thơ về.

 

Những con dấu vuông thả nhạc vào hồn biển

Sóng đảo xa vỗ ấm ngực đất liền

Quà lính tặng đất liền quả bàng vuông bốn cạnh

Chùm pháo hoa đón Tết thật bình yên

 

NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

 

Tiếng vọng non sông

 

Đất nước bốn nghìn năm

Máu và hoa tươi thắm

Đây khoảng trời mây trắng

Muôn dặm khói lam chiều

 

Mặt đất và cánh diều

Cung đàn xuân khát vọng

Màu thanh thiên như nắng

Lồng lộng bóng cờ bay

 

Ba Đình nắng từ đây

Vang vọng lời sông núi

Ngỡ bóng Người vẫy gọi

Kết đoàn vẫn ngân lên…

 

Thao thức tiếng quê hương

Tự ngàn năm vọng lại

Như tình yêu lẽ phải

Như đất Việt nở hoa!

 

Bàn tay dệt bài thơ

Của non sông gấm vóc

Của trái tim bất diệt

Đất nước khải hoàn ca…

 

NGUYỄN VĂN MINH

 

Đi qua cánh rừng

 

       Vòm trời xanh, vòm trời xanh

Tôi miên man giữa bức tranh núi rừng

       Chim ca trong nắng mai hừng

Sương nghiêng mắt lá, sáng bừng âm thanh

       Con đường vượt cánh rừng xanh

Con đường qua cuộc chiến tranh trở về

       Rừng ơi tôi kể rừng nghe

Ngày tôi mang ánh sao khuya của rừng

       Ba lô - chiếc võng - chiến trường

Tôi đi có cả quê hương đi cùng

       Suối rừng hay tiếng tơ rưng

Lá rừng hay mắt người thương hiện về

       Trái tim thắp lửa mùa hè

Có rừng khẩu súng ta kề chặt hơn

       Giờ tôi lạc giữa mùi hương

Giờ tôi lạc giữa con đường rợp cây

       Hoa rừng đan tiếng ong bay

Rừng ơi tôi có bàn tay mở rừng

       Rừng ơi dốc núi chập chùng

Gỗ ta vượt dốc, người mừng xe reo

       Mùa xuân vừa tới đỉnh đèo

Tôi dâng hoa với rừng chiều vào thơ

 

HOÀNG HỮU TÙNG

 

Bên dòng sông Thạch Hãn

 

Thầy sẽ kể em nghe

chuyện tám mốt ngày đêm bên dòng sông Thạch Hãn

Mùa hè năm ấy, trong mưa bom bão đạn

Thành Cổ được mệnh danh "cối xay thịt" người

Là mùa hè năm một chín bảy hai em ơi

Hàng ngàn chiến sĩ ta lập nên chiến công hiển hách

Hào hùng khí phách dù đạn rơi máu đổ

Không biết bao nhiêu người trong số họ

Vĩnh viễn hóa thân cùng sông núi cỏ cây

Hai mươi “giọt máu hồng” bên dòng Thạch Hãn nơi đây

Là tượng đài các anh - những chiến sỹ yêu dấu:

Đã "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"!

Máu các anh nhuộm đỏ ý chí quật cường:

"Tất cả vì miền Nam ruột thịt!

Ôi mất mát đau thương kể sao cho xiết

Tượng đài với hai mươi trái tim tươi đỏ

Đứng hiên ngang hòa mình trong gió

Soi bóng dòng Thạch Hãn còn ghi

Tên mười chín anh hùng mãi mãi ra đi

Hy sinh anh dũng vì Tổ quốc

Cuộc sống hôm nay chúng ta có được

Đổi bằng xương máu bao anh hùng

Tổ Quốc mình mãi mãi ghi công

Sông Thạch Hãn - nghĩa trang không bia mộ

Bao chiến sĩ đã hy sinh nơi Thành cổ

Vẫn nằm chật chội nơi đây!

Giổ các anh đều cùng ngày hai mươi bảy

Mong các em hãy về thăm để thấy

Thạch Hãn dòng sông một thời hoa lửa

Nhẹ gót chân mềm trên "cỏ non Thành Cổ"

Thắp một nén nhang thắm đượm nghĩa tình

Về với Quảng Trị mảnh đất tâm linh

Nghe thầy kể về dòng sông biết hát:

Thạch Hãn nghìn năm một bản nhạc hào hùng.

Đồng cảm - Ảnh: Đậu Bình

 

ĐỖ TOÀN DIỆN

 

Chiều Vị Xuyên

 

Mẹ già vái lạy hoàng hôn

Tuổi xuân con mẹ gửi hồn nơi đây!

Sáu ngàn nấm mộ chốn này!

Dựng thành cột mốc rải đầy Vị Xuyên.

 

Chiến tranh nghiền nát tuổi tên

Đổ bao xương máu giữ yên đất này

Mẹ già gục xuống chân mây

Mái đầu tỏa nắng trắng đầy mộ con.

 

Con ra trận, tuổi vàng son

Đôi mươi, mười tám ngậm hồn đất nâu

Giữ yên bờ cõi muôn sau

Là trai thời loạn ngẩng đầu ra đi.

 

Dù cho nát tuổi xuân thì

Núi sông ngậm ngải khắc ghi muôn đời.

 

Điểm chốt

(Kính tặng các chiến sỹ đang bảo vệ biên giới hải đảo)

 

Mùa xuân này các anh nơi tuyến đầu

Giữa đảo khơi sóng to gió thổi

Biên giới xa xôi phủ dày sương muối

Đêm căng ra vây bủa vùng trời.

 

Gió đầu non lặng lẽ không lời

Gió đảo xa ầm ào gào thét

Cơn khát rát lòng run run cái rét

Sốt rừng già, viên thuốc sẻ chia.

 

Kẻ thù vô hình vẫn rình rập ngoài kia!

Những hiểm nguy vẫn cận kề gang tấc

Mỗi người lính các anh một điểm chốt

 

Canh giữ đất trời, biển rộng bao la

Cho Tổ quốc thăng hoa ngàn nốt nhạc.

 

PHAN VĂN CHƯƠNG

 

Ký ức chiến tranh

 

1.

Triệu cuốn sách về chiến tranh

không bằng cầm trong tay hòn đá cuội chiến hào

2.

chiều bập bềnh núi chuyển

quá khứ chưa cầm máu

nước mắt nến ròng ròng

3.

làng chìm lòng đất

người đi thác đổ

4.

giữa hai đợt B52

con gái khỏa trần khe suối

5.

ký ức mỗi người mỗi khác

riêng nỗi đau có thật

như tôi với em.

 

Nghĩa trang Trường Sơn

 

Những ngôi mộ hình chiếc ba lô

gia tài Tổ quốc máu xương người lính

mười nghìn bình hương

Trường Sơn lửa đổ

 

rợp rợp quân đoàn

cuộc thánh chiến tử sinh trùng trùng phần mộ

cát bụi anh hùng

dũng sĩ về đất

bao vĩa quặng tinh thần

muôn đời sau khai quật

 

triệu triệu ngôi sao băng hà nền trời thế kỉ

chưa tới số tận cùng

vạn cành cây tựa nòng súng biên cương

vẫn gác lên mặt trời bộc phá

 

những bó hương không đủ mỗi phần mộ một cây

nỗi đau sót lại

 

giữa đồng đội

tôi người lạc ngũ.

 

PHẠM THỊ THANH HOA

 

Tưởng vọng

 

Tháng giêng năm ấy chú về

Đất QuảngTrị bao dung đón người lính trẻ

Xương thịt kia đã hóa non sông

Lưu muôn đời hậu thế

Thanh xuân người dừng mãi tuổi hai mươi!

Chiến tranh đã lùi xa

Câu chuyện cũng cũ rồi

Di ảnh người ố dần theo năm tháng

Nhưng lời cha cứ nghẹn trong dĩ vãng

Thuở em đi, mình biền biệt chưa về!

(LínhTrường Sơn giữ trọn lời thề

Nhớ thương nén trong nỗi mong chờ cánh thư hậu phương

gửi từ bên kia biên giới

RừngTrường Sơn cao xa vời vợi

Thư bay nghìn trùng!)

 

Cha kể:

Chiến dịch Mậu Thân năm ấy bi hùng

Căn cứ Khe Sanh phủ xanh áo lính

Máu xương người hòa đỏ đất đường chín

Chú của con anh dũng vô cùng!

 

Giá như đừng có danh xưng "người mẹ anh hùng"

Bởi có ai không ngậm ngùi nhìn con nối tiếp nhau lên đường nhập ngũ?

Rồi đứa biền biệt xa,

Đứa thì báo tử

Đàn em thơ không biết mộ anh mình!

 

Sau ngày trở về, cha cùng họ hàng lầm lụi kiếm tin

Nước mắt chảy xuôi, có đời nào khác?

Cuộc chiến bên ngoài cuối cùng kết thúc

Nhưng lòng người còn vò xé tâm can

 

Có gia đình nào mất mát người thân

Mới thấu hiểu sự đợi chờ mòn mỏi

Đời hiến dâng cho dân tộc có ai đòi hỏi

Nhưng nắm xương tàn của con, em mìnhvẫn muốn biết nơi nao!

 

Đời người có trăm khúc

Có khúc mừng khúc đau

Máu mẹ chia thành con,

Ra đời đạp đầu nhau

Khúc ruột nào mà chẳng thương chẳng nhớ

Khói nhang thắp vạn nỗi niềm

Mong người xa đường về không cách trở

Dẫu mơ thôi cũng muốn được trùng phùng!

 

Có phải quá xót thương nên QuảngTrị mở lòng?

Trả bớt người về quê hương

Nơi đang có bao đợi chờ khắc khoải

Đất Hải Lăng nơi chú nghỉ cùng đồng đội

Tiễn biệt người trong nắng hạ nôn nao!

Thời gian trôi như nước chảy qua cầu

Chiến tranh đi qua, nỗi đau ở lại

Triệu trái tim còn rưng rưng tháng bảy

Và bao nhiêu người còn quặn lòng hàng giờ trước dãy mộ nghĩa trang?

 

LÊ THANH NGA

 

 

Chiều Âu Lâu

 

Phía xa kia là tượng đài Nguyễn Thái Học và các đồng chí của ông

Nơi mỗi chuyến đầu rơi là một lần kẻ thống trị phải tái mặt

Nơi những tiếng thét găm sâu vào lòng đất

Chiếc vòng cứa vào lịch sử một vết gãy vạn cổ sầu (1)

 

Hồ Cô Giang (2) oằn mình vào đông

Nước ngăn ngắt những lặng im thấu suốt

Nơi nào cô đã nhảy sau mấy tiếng khóc chồng?

Nơi nào cô đã nhảy sau mấy tiếng khóc số phận?

Nơi nào cô đã nhảy sau mấy tiếng khóc đất?

 

Nơi nào cô đã vuốt ve con chiến mã màu bạc

Và nói với nó - chỉ là nó - những lời sau cuối?

 

Tôi nghe tiếng cỏ thổn thức dưới bước chân những người đi thể dục

trong cơn chập choạng.

Tôi nghe tiếng nức nở của thân nhân mười bảy người hoặc bao nhiêu triệu người ngã xuống

Cú ngã nghìn năm

 

Không tìm danh xưng

Tôi đi tìm máu

Trong những lâu đài cổ

Trong những ngôi mộ cổ

Những giọt máu lạc đường đậu chiều nay trên môi em thắm.

Chiều Âu Lâu cô đơn

Lẩn thẩn người ngồi câu bóng chữ (3)

                                           Yên Bái, 11/ 2023

________________

(1). Vòng tròn tượng đài khởi nghĩa Yên Bái được đỡ bởi 17 cây trụ, trong đó có có một đoạn “bị cắt ra” và đặt xuống đất.

(2) Hồ Cô Giang: hồ nơi vợ của Nguyễn Thái Học trầm mình sau cái chết của chồng. Người dân địa phương lấy tên bà đặt tên hồ.

(3) Thơ Lê Đạt: “Chiều Âu Lâu bóng chữ động chân cầu”.

 

TRẦN VŨ THÌN

 

Với mẹ!

(Tặng đồng đội trở về sau cuộc chiến)

 

 

Cởi áo lính con chạy về chăm mẹ

Mẹ yêu ơi, sắp sửa tám mươi rồi

Sao không nói, mẹ lặng im như thế

Để con buồn tơi tã nước mắt rơi

 

Ngày con đi mẹ vẫn còn khỏe lắm

Bám ruộng, lội đồng chẳng chịu thua ai

Gái làng Kênh về làm dâu làng Vịt

Nhịn mặc, nhịn ăn mong con lớn từng ngày

 

Con vào lính với đôi chân vạn dặm

Cuộc trường chinh hết Bắc lại vào Nam

Những năm tháng dầm dề đất nước bạn

Mẹ vẫn bên con vượt suối băng ngàn

 

Bao cay đắng con đã từng nếm trải

Nhưng mẹ ơi, cũng chẳng thấm tháp gì

Bằng hôm nay khi chạy về với mẹ

Nén nỗi đau, con xin được ôm ghì

 

Con vì nước, mẹ vì con phải khổ

Đời vô thường nên chẳng nhịn nhường ai

Và con biết nếu đầu thai kiếp nữa

Mẹ vẫn vì con, không một chút u hoài...

 

Đưa anh về với biển

(Kính viếng hương hồn anh Nguyễn Xuân Cừ,

nguyên Chủ tịch Hội Truyền thống Hải quân Hà Tĩnh)

 

Vĩnh biệt nhé, người anh, người đồng chí

Người thuyền trưởng một thời đánh Mỹ

Anh dũng, kiên trung trước cái chết cận kề

Bám biển, bám tàu, một tấc cũng không đi

 

Bao chuyến hàng vượt đường mòn trên biển

Theo tàu anh, tới khắp mọi chiến trường

Nếu có lúc gặp phút giây nguy biến

Nguyện hoá thành con sóng giữ quê hương

 

Anh đã đưa bao chuyến hàng như thế

Lộ Diêu, Ninh Vân, Vàm Lũng, Vũng Rô*

Những tên đất, vang danh thời thắng Mỹ

Tô đẹp chân dung, người lính cụ Hồ

 

Nói sao hết những tháng ngày gian khổ

Cái chết treo trên sợi tóc vô hình

Thương các anh, những con người không số

Chẳng bao giờ, mặc cả giá hy sinh

 

Về với mẹ, tưởng rằng mình sẽ sống

Chút thời gian còn lại với vợ con

Lại vì bạn, vào hội hè truyền thống

Động viên nhau khi lực kiệt, sức tàn

 

Vết thương nặng gặp đêm trời trở gió

Gọi anh đi, về phía biển đang chờ

Đất Nhượng Bạn, mãi rì rào sóng vỗ

Hát ru anh, như biển khát ru bờ…

                                     Cẩm Nhượng 24/9/2023

________________

* Những địa danh đoàn tàu không số đã cập bến trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước

. . . . .
Loading the player...