Phan Duy Đường sinh năm 1948, quê xã Nga Lộc, huyện Can Lộc, Tỉnh Hà Tĩnh, nguyên Bí thư Huyện ủy huyện Can Lộc, Hội viên thơ Hội liên hiệp VHNT Hà Tĩnh
Nhà thơ Nguyễn Sỹ Đại đã từng viết những dòng cảm nhận về thơ của ông: “Hồn thơ trong Phan Duy Đường được làn nên một cách tự nhiên như thế. Tôi nghĩ anh làm thơ không từ một lý thuyết văn học nào, không có vì danh tiếng, không có ý đạt một mục đích nào trong nghệ thuật. Chỉ để bày tỏ tình cảm của mình với sự nghiệp chung, với quê hương, gia đình và anh em, bè ban. Đọc thơ anh, thấy một tình cảm vô cùng chân thành thắm thiết. Và sau sự giãi bày ấy, người ta thấy hướng đến những điều cao đẹp...”
Văn nghệ Hà Tĩnh xin trân trọng giới thiệu một số bài thơ trích trong tập “Hai phía yêu thương” của tác giả Phan Duy Đường.
RÁNG CHIỀU THƯƠNG NHỚ
Chiều nay hai ba tháng bảy
Đồng Lộc xanh, hết thảy một vùng xanh
Sẽ không còn dấu vết chiến tranh
Nếu không có tượng đài mười cô và
danh thơm bao người còn đó
Ngày mai là ngày giỗ
Chúng tôi lên đây đốt nén hương lòng
Mười cô ơi!
Xin được cầu mong cõi vĩnh hằng siêu thoát
Mười bông hồng trắng trinh nguyên
giữa đồi xanh bát ngát
Như những nàng tiên áo trắng trong mây
Che chở cho làng quê bao vụ cấy cày...
Là người lính ngày nào cùng trận tuyến
Miếng lương khô bẻ đôi, giành nhau cuốc xẻng
Mệnh lệnh thông đường, tiếng còi tiếng kẻng
Cũng băng mình dưới những trận mưa bom
Nén đau thương khi kẻ mất người còn...
Và đây chính là kẻ còn, người đã khuất
Đồng đội ơi xin thắp một nén nhang
Gửi lòng tôi trong nắng chiều vàng
Chiều thương nhớ trong vạn chiều thương nhớ
Hỡi Tần, Hợi, Hà, Hường, Xuân, Nhỏ, Cúc, Rạng, Xuân, Xanh
Ơi những nàng tiên chuyện cổ trong tranh
Cho chúng tôi gửi trọn lòng thành!
Đồng Lộc, 23-7-2008
Tháp chuông Đồng Lộc - Ảnh: Minh Thi
“DẠ”- THƯƠNG MỘT TIẾNG ÂN TÌNH
“Nghe tiếng Dạ hiện lên hình đất nước
Tiếng Dạ như những giọt đàn ai đó ta mê
Thú thật em trong phút đầu ta gặp
Anh lo hoài em đánh mất hồn quê”
(Hải Như)
Dạ từ cổ tích bay ra
Lời ru của mẹ thiết tha bao đời
Lặn trong cát bụi mặn mòi
Cánh cò cánh vạc, một thời gió mưa
Dạ ngoan giữa buổi nắng trưa
Mẹ ngân câu ví, trong mơ ạ ời
Nồm nam cánh võng đưa nôi
À ơi! Dạ ngủ mẹ phơi rơm vàng
Mến thương là lũy tre làng
Trước sau lễ phép tình càng tỏa thơm
Mẹ cha lặn lội- bát cơm
Lớn lên Dạ biết phần cơm để dành
Mình còn bão tố, phân tranh
Biên cương, hải đảo đâu manh áo trời!
Cội nguồn sâu thẳm xa xôi
Kính dâng gửi nén hươngđời tri ân
Dạ xin hiến trọn mùa xuân
Vàng tươi sắc Hạ, xanh ngần tiếng Thu
Hồn quê yêu Dạ cần cù
Đói no dành dụm lời ru Đông về
Yêu đời yêu mãi hồn quê
“Rách lành vẫn giữ lấy lề” cha ông
Dạ từ gốc rạ cánh đồng
Dạ đi muôn nẻo LÒNG mong DẠ về...
CAN LỘC QUÊ MÌNH
Kính tặng quê hương Can Lộc
Bởi dào dạt Ngàn Sâu, Ngàn Phố
Nơi Sông La bến bãi dâng đầy
Bởi Trường Sơn, Trà Sơn, núi Hồng níu giữ
Nên phía biển, phía rừng quấn quýt một vòng tay...
Xanh mát ngọn gió nồm thổi lên từ cửa Sót
Ngọt câu ví ân tình đất phường vải Trường Lưu
Tứ diện công hầu quanh Rú Cài, Rú Bụt
Gái đẹp Thường Nga lay động những vương triều...
Đây Thượng Trụ, Trảo Nha... vang bài ca Xô Viết
Đây Đồng Lộc linh thiêng, đường của mọi con đường...
Một dải đất từ đầu Mênh, cuối Sót
Đâu cũng có anh hùng, đâu cũng có thi nhân!
Khi Đặng Dung mài kiếm khuyết vành trăng
Lòng yêu nước cháy bùng muôn thế hệ
Dù đói rét, dù chìm trong khói lửa
Câu thơ tình Xuân Diệu cứ tươi xanh
Có nơi mô như Can Lộc quê mình
Đất chính khí nuôi lớn người chính khí
Gieo hạt chữ mọc lên rừng kẻ sỹ
Muối mặn gừng cay nên đậm nghĩa, đậm tình...
Dù đi đâu, dù ở phương nào
Dù hạnh phúc, em ơi em, hay dù khi đau khổ
Dù có hết, em vẫn còn nỗi nhớ
Dù mất hết, em vẫn còn quê mẹ
Bên sông Lam, Rú Hồng còn đứng đó
Dưới trời xanh, mẹ vẫn đợi, anh chờ...
QUÊ NHÀ
Quê nhà tôi ơi(*)
Trà Sơn in bóng
Sáo diều chơi vơi
Cánh đồng xa rộng
Cánh cò bay xanh...
Tuổi thơ chân trần
Lòng bay theo tiếng sáo
Trời trong như hồn thơ
Đời trong như giấc mơ...
Quê nhà tôi ơi
Dưới bóng cây trôi
Mẹ ngồi quạt nắng
Chuyện làng chuyện xóm
Xôn xao trưa hè...
Mẹ giờ khuất bóng
Biết chăng con về?
Quê nhà tôi ơi
Nửa đời phiêu bạt
Đồng xưa vẫn xanh
Bạn xưa tóc bạc
Tay cầm rưng rưng...
Thường Nga, hè 2014

Quê nhà - Ảnh: Nam Hồng
VỀ BẾN SÔNG XƯA
Về bara Nam Đàn
Về bến sông xưa
Một thời đạn bom, một thời gian khổ
Lòng tôi lệ ứa
Bến phà không còn
Sông ơi có nhớ
Một thời khói lửa
Một thời đạn bom?
Ai mất, ai còn
Dòng sông vẫn chảy...
Cầu mới thênh thang, xanh đôi bờ ngô lúa
Cô gái môi hồng trên xe máy thướt tha...
Tôi lại nhớ về một thuở xa xưa
Em gái dân quân nắm điểm bom rơi, tính giờ bom nổ
Em trồi lên từ cơn giông lửa
Và con đường lại tiến thẳng vào Nam...
Tôi bộ đội công binh, em cô gái dân quân
Và em nữa, cô gái ba sẵn sàng, anh giao thông trực chiến
Bao lực lượng cùng chung trận tuyến
Sau mỗi loạt bom thù, đơn vị lại vơi đi...
Nửa thế kỷ trôi qua
Về lại bến phà xưa
Bến bao nhiêu nước chảy
Cây bao nhiêu gió thổi
Tôi hỏi nước, hỏi mây: Có thấy người em gái
Thuở tóc xanh đã bám trụ nơi này
Có bao giờ em về lại nơi đây
Có bao giờ em nhắc tên tôi?
Bara Nam Đàn, 6-3-2016

Sông quê - Ảnh: Xuân Hòa