12-05-2026 - 00:15

Truyện ngắn “Lớp học cuối hẻm” của Linh Châu

Tạp chí Hồng Lĩnh số 236 trân trọng giới thiệu truyện ngắn “Lớp học cuối hẻm” của tác giả Linh Châu

Nắng chiều đổ lửa xuống mặt đường nhựa, hắt lên hơi nóng hầm hập như muốn thiêu cháy những bước chân trần. Nam quệt ngang dòng mồ hôi đang chảy dài trên má, mắt vẫn không thôi dáo dác nhìn quanh các vỉa hè, hy vọng nhặt thêm được vài vỏ lon sót lại. Tiếng còi xe ngoài ngã tư thưa dần, Nam đi về phía hẻm, tay ôm chặt túi ve chai leng keng. Mồ hôi chảy xuống sống lưng, dính bết cái áo thun đã bạc màu. Đi ngang căn phòng trọ cuối hẻm, Nam thấy cánh cửa gỗ hé mở, bên trong vang ra tiếng đọc bài ê a:

- A… Ă… Â… Bà… bé… bé ngoan…

- Bé ngoan chứ không phải bé ngoằn. Ngoằn là con rắn đó, hiểu chưa?

Cả đám cười rần lên.

Nam ghé mắt nhìn vào. Căn phòng chưa tới mười lăm mét vuông, tường loang lổ những vệt nước cũ. Giữa phòng là cái bàn gỗ thấp, quanh đó chừng chục đứa trẻ đủ mọi tuổi. Đứng phía trên cái bảng trắng đã ngả màu là một cụ bà tóc bạc trắng búi gọn phía sau gáy, trên sống mũi là cặp kính gọng nhựa đã trầy đang cầm cái thước gỗ, gõ nhịp trên mặt bàn: “Đọc lại nguyên câu nào, cả lớp!”

Đôi mắt Nam dán chặt vào những con chữ nhảy múa trên bảng đen qua khe cửa hẹp. Lúc trước nó cũng từng có sách vở, từng được ê a đánh vần những chữ cái đầu đời. Thế nhưng, từ ngày ba bỏ đi biệt xứ, mẹ lại đổ bệnh liệt giường sau những đêm thức trắng lo toan, Nam buộc phải nghỉ học giữa chừng, hết đi phụ bưng bê ở quán cơm đầu phố lại quay sang lượm ve chai qua ngày để kiếm tiền thuốc thang cho mẹ. Thỉnh thoảng, mỗi khi đi ngang con hẻm vào buổi chiều, tiếng đọc bài đồng thanh hay những điệu cười trong trẻo ấy vẫn luôn níu lấy đôi chân gầy guộc của nó. Thanh âm ấy như có ma lực, khiến một đứa trẻ vốn đã quen với bụi đường và những tiếng quát tháo ngoài chợ bỗng thấy lòng dịu lại. Hôm nay không hiểu sao, nó đứng lại lâu hơn mọi khi, lấp ló sau cánh cửa gỗ cũ kỹ, miệng lẩm nhẩm theo từng con chữ một cách vô thức. Đúng lúc ấy, bà giáo ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền từ bất chợt bắt gặp thằng bé đang núp sau cánh cửa với bộ quần áo lấm lem.

- Ai ngoài cửa vậy? Vào đây xem nào!

Nam lúng túng bước vào, tay vẫn ôm cái túi ve chai. Bà giáo kéo cái ghế nhựa trống ở góc bàn:

- Con ngồi xuống đây. Nói bà nghe xem tên gì? Học lớp mấy rồi?

- Dạ… con tên Nam. Con… nghỉ học rồi cô.

- Trước đó học tới lớp mấy?