19-06-2018 - 14:44

Trang thơ các nhà báo nhân ngày 21/6

Tạp chí Hồng Lĩnh số 142 tháng 6/2018 giới thiệu trang thơ các nhà báo nhân ngày báo chí cách mạng Việt Nam (21/6).

DUY THẢO (Báo Dân Trí)

 

Núi mồ côi


Tuổi thơ theo mẹ lên bà
Mỏi chân bắt chị cõng qua mái đồi
Mỗi lần qua núi Mồ Côi
Thương em, áo chị mồ hôi ướt đầm
Dốc dài, hai lượt nghỉ chân
Chị tìm sim chín dành phần cho em

Mười năm chân cứng đá mềm
Em vào quân ngũ bao miền gần xa
Đèo cao, dốc thẳm vượt qua
Hành quân nhớ ngọn núi nhà Mồ Côi…
Tin quê bỗng đến rụng rời
Chị đau, đã mất – ba mươi tuổi tròn.

Ngày về xiết nỗi cô đơn
Em đi tha thẩn dọc đường Mồ Côi
Biết đâu mộ chị di dời
Nắm xương thất lạc sang người bà con
May sao di vật vẫn còn
Cho em nhận đúng hương hồn thảnh thơi…

Chị giờ trên núi Ba Mươi
Nghĩa trang sau dốc Mồ Côi năm nào
Xóm làng san sát nhà cao
Đường lên rợp bóng rì rào cây xanh
Em từ phố xá mưu sinh
Lại về dịp tiết thanh minh cùng người

Vui buồn bao chuyện xa xôi
Lấy ai tâm sự cái thời cháo rau…
Mẹ thì đã mất từ lâu
Kể cho con cháu biết đâu chuyện cười!
Mình em lên núi Ba Mươi
Thắp hương khấn chị vọng lời tri âm.

                                                 Thanh Minh, Mậu Tuất 2018

Mừng em vào tuổi 70


Một mùa Xuân mới lại sang
Tình riêng chợt đến xốn xang nghĩa đời.
Mừng em vào tuổi bảy mươi
Anh như trẻ lại cái thời quen nhau
Cái thời cơ cực là bao
Nhắc chi nước mắt dễ trào em ơi !
 
Năm mươi năm chẵn đó rồi
Em từ đất Bắc về nơi quê nghèo
Chồng đau, con nhỏ  gieo neo
Lạ người, lạ cảnh chống chèo một thân
Quanh năm nắng rát mưa dầm
Lo toan manh áo, miếng ăn cả nhà
 
Công tư việc vẫn hài hoà
“Bốn con đại học ai mà chẳng vui” (*)
Quán nghèo nếm trải đủ mùi
Khách ăn chia sẻ tới lui thoả lòng
Rồi lo dựng vợ gả chồng
Tuổi cao sức yếu lại ông với bà…


Mùa  Xuân, chuyện cũ đã xa
Nhắc chi nước mắt sẽ nhoà em  ơi!
Mừng em vào tuổi bảy mươi
Sống vui, sống khoẻ trọn đời bên nhau.
Nỗi niềm anh gửi thẳm sâu
Thơ Xuân khai bút làm câu Chúc mừng.

                                                                  Xuân 2018

____________

(*) Nhật ký vợ

 

NGUYỄN QUANG HƯNG (Báo Thời Nay)

 

Khẩu đội đường biên


Xa mù mây xám
Đường đỉnh sắc nhọn khô lạnh
Xa những gì xa không ngờ tới được
Ở đây từng bước rắn như đá

Một mình
Một mình khẩu đội
Một mình ba nhỏ nhoi trong núi chạy vô cùng
Mắt trông viền răng cưa dựng trời
Lưng tựa gió miệng vực
Đường mép đá bằng vài bàn chân lên cao
Ba mỏng manh dây dợ đường rừng
Ba bước rêu lá xanh rắn lục
Ba lạnh buốt hụt hơi oi bức
Ba lặng im thoáng nghĩ xa xôi

Khẩu đội đi
Như đêm sang ngày nối chiều vào tối
Mắt xích kéo nhau lên xuống không ngừng
Nơi này vắng người
Chỉ khẩu đội mím môi cười giá lạnh
Vắng người không vắng điều đáng sợ
Những bóng mờ len lỏi đời thường
Khẩu đội đi trập trùng
Đêm ngủ còn mơ bàn chân đang bước
Nghỉ phép ở nhà vẫn lo người canh gác
Trở lại núi rừng là gặp thêm mình

Khẩu đội đi
Như chân kiềng
Kê cao đường biên giới

 

Người lính qua thành phố


Buổi tối hành quân qua thành phố
Những người lặng lẽ
Lính thời bình
Vừa đi vừa nghĩ về chiến tranh

Ngày hôm nay chúng ta xa nhà gần như chiến tranh
Tối nay chúng ta đi qua thành phố gần như chiến tranh
Chúng ta bết bùn
Chúng ta nắng chói
Chúng ta hầm hào lửa đạn
Tr