Tác giả Đào An Duyên sinh tại Thái Bình, là một tác giả thơ thuộc thế hệ 8X hiện nay là giáo viên đang sống và làm việc tại tỉnh Gia Lai, Hội viên Hội VHNT Gia Lai. Thơ Duyên viết khá chắc tay, với ngôn ngữ hình ảnh đa sắc thái, tạo nên sự lắng đọng, dễ rung động in vào tâm khảm người đọc. Ban biên tập xin giới thiệu chùm thơ được rút ra từ tập Ngày đã qua (NXB Hội nhà văn) của chị

TÁC GIẢ ĐÀO AN DUYÊN
CHẠM MIỀN ĐỒI THẲM
Chạm vào miền đồi thẳm
Chiều biếc xanh như tơ
Em lạc vào xưa cũ
Câu thơ tươi đến giờ
Đêm nằm nghe núi thở
Ngực phập phồng mơ sương
Đá vẫn yêu nhau thế
Gối lên nhau mà thương
Anh hẹn em về bản
Anh dìu em điệu xoè
Mùa hoa ban vừa hết
Nếp mới vừa đơm hương
Anh chờ em phía núi
Núi trôi theo mây trời
Chạm vào miền đồi thẳm
Em và chiều nghiêng rơi...
CHỢT THU
Giữa thế giới mấy tỉ người
Em như tiếng gù nhẹ vào ban mai tinh khiết
Lòng ta từ ấy mùa thu
Không cần phải đắn đo quá nhiều
Rằng lạnh ít hay nhiều có phải bởi heo may
Chiếc lá hôm qua xanh hôm nay cũng xanh
Một ngày sẽ chợt vàng khi mình còn ngơ ngác
Phía bên kia bức tường đã xanh rêu
Tiếng dương cầm đêm vọng một âm thảng hoặc trong mưa
Ai đó còn thương nhau
Có trở về khi trời đã thật thu tay mình se sẽ lạnh
Em có quay về ngày hôm qua
Nhặt giúp ta tiếng chim gù thật nhẹ buổi mai hôm ấy
Ta đợi ở bên này
Chờ chiếc lá vàng gom tặng nốt mùa thu...

CÕNG MÙA
Một chiều theo em lên rẫy
Vàng mơ từng thảm sau lưng
Gió thơm gùi lưng chừng núi
Em cõng mùa về ngang tôi
Có gì như là nỗi nhớ
Em thả đầy vai nắng gầy
Gió lên ướp hương mùa gội
Mà yêu như thuở đôi mươi
Em căng tròn thơm những đóa
Xuân non khắp nẻo đi về
Sương giăng giăng tràn môi mắt
Ta ôm một thuở si mê
Vàng thơm lưng đồi lưng núi
Gió và em cõng mùa về
Ta yêu tình yêu như thể
Bốn mùa riêng em thanh xuân...
Đêm mất ngủ
Mắt trũng sâu lòng phố
Thèm tiếng dế ri ri rích rích trên cỏ mềm
Ước tiếng gà gáy có bạn
Gọi bình minh đánh thức ruộng đồng...