09-05-2021 - 07:34

Chùm thơ các tác giả trên Tạp chí Hồng Lĩnh số tháng 4 - 2021

Văn nghệ Hà Tĩnh trân trọng giới thiệu chùm thơ của các tác giả đăng trên Tạp chí Hồng Lĩnh số tháng 4-2021.

DUY THẢO

                                     

VỀ VỚI SÀI GÒN GIẢI PHÓNG

 

Tôi về giữa Sài Gòn giải phóng

Sáng mai nay xanh đất, xanh trời

Hồn xanh mát giữa dòng vui vô tận

Sài Gòn ơi, khát vọng của tôi ơi

 

Như đứa trẻ về trong lòng ba má

Mừng quá thôi, nên nước mắt ứa trào

Chân đặt nhẹ trên con đường phố mới

Lọc âm thanh bản giao hưởng cất cao

 

Mỗi vết đạn trên nóc tường mái phố

Dậy trong ta thế “Thần tốc!” phi thường

“Đạp đầu giặc xuống bùn đen vạn kiếp”

Cho tháng Năm sen ngào ngạt dâng hương

 

Vui sướng quá ơi Sài Gòn giải phóng

Ba mươi năm sức Phù Đổng vươn mình

Cho khuôn mặt hôm nay rạng rỡ

Kính dâng Người: Thành phố Hồ Chí Minh.

 

Con về đây từ đất quê Nghệ Tĩnh

Gặp mỗi tên đường, tên phố thân thương

Lý Tự Trọng, Phan Đình Phùng, Trần Phú…

Thêm tự hào với đất nước quê hương

 

Ơi con sóng Bến Nhà Rồng dào dạt

Chỉ dùm tôi đâu lối cát thần kỳ

Chân thầy Thành, chân anh Ba in dấu

Lên con tàu vì tổ quốc ra đi?

 

Cho hôm nay chúng con về họp mặt

Ôm vào lòng trọn tình nghĩa Bắc – Nam

Lầu cao đó trong tầm tay của mẹ

Buổi tựu trường trẻ cười nói ríu ran…

 

Bạch Đằng ơi chiều nay tàu giăng đỗ

Bến cầu nào nơi anh Trọng nhặt than

Mà phát súng năm xưa trên sân bóng

Mở con đường Công Lý rộng thênh thang.

 

Vẫn còn đây nhà thương Chợ Quán

Nghe vang lời Trần Phú trối trăn

Giọng ấm áp từ làng quê Tùng Ảnh

Kết nụ cưới chiến thắng tuổi thanh xuân

 

Dinh Độc Lập trả về cho Thống Nhất

Đường Tự Do hòa hợp với nhân tình

Chân lý sáng ngời lòng ta, lòng bạn

Vang bài ca: Việt Nam - Hồ Chí Minh

 

Sài Gòn ơi máu thịt của ta ơi

Dẫu ta biết đường phố còn rác ghét

Những úa vàng còn lẫn trong xanh biếc

Nhưng niềm tin vĩnh viễn đã là đây

 

Ta gác điều chật hẹp riêng tây

Đi mở rộng những phố làng quê mới

Giục guồng máy như con tàu lao tới

Sài Gòn ta, ta làm chủ đời ta

Hồ Chí Minh điệp khúc triệu lời ca

 

Xin gửi trọn tình người con Xứ Nghệ

Lời tin yêu son sắt nghĩa tình

Về sum họp với Sài Gòn giải phóng

Trên con đường Xô Viết quang vinh (*)

1975

(*) Trụ  sở báo Sài Gòn giải phóng lúc bấy giờ đóng trên Đường Xô Viết Nghệ Tính

Ảnh: internet

BÙI QUANG THANH

 

ĐÊM THẠCH HÃN

 

Pháo hoa đỏ trời. Đèn trôi kín sông

Thạch Hãn đêm nay sóng vỗ nghẽn lòng

Vạn đèn hoa - vạn bàn tay vẫy

Nhân thêm mất mát, bồi thêm thương mong

 

Đò ai gác chèo trôi trong mông lung?

Áo trắng chờ ai hỡi vạn anh hùng

Những tuổi đôi mươi mấy bờ thế hệ

Thạch Hãn một dòng chẳng chia riêng, chung

 

Thạch Hãn một dòng nước trăng long lanh

Cỏ non nhớ ai thiết tha  cổ thành?

Khói hương lên trời mà thành mây trắng

Thịt xương vùi đất thắm vào lá xanh.

 

Ai biết chăng ai một thời trận mạc

Bao tuổi đôi mươi chợt thành bùn đất

Biết mấy măng tơ đi mãi không về

Để những lời ca như là tiếng nấc

 

Thạch Hãn một dòng, máu Nam máu Bắc

Sũng các chiến hào, đỏ ngầu bến Vượt

Hơn vạn trái tim cao ngất tượng đài

Tám mươi mốt ngày bão lửa Bảy Hai

 

Đêm “tráng ca”- lời ca nghẽn giọng

Đất dưới chân tôi như nghìn độ nóng

Lửa và bom. Và nhịp trái tim dồn…

Thạch Hãn rực hoa, đèn

                   hay cuộn cháy đau thương?

                                                 30-4-2007

 

TẢN MẠN VĨNH LINH

 

I.

Hai lăm năm

Chiến trường xưa đã ken đầy cây trái

Ai còn đi tìm ai ngủ quên trong lòng đất chưa về

Anh linh hỡi nhắn lời qua hương khói

Về giữa đội hình dầu chỉ một tấm bia

II.

Chẳng nỡ bới tìm trong thời gian vụn vỡ

Vết sẹo đã khô sao vẫn muối xát lòng

Mẹ gói đau thương đặt vào núm rốn

Đôi mắt mờ lệ đỏ chảy vào trong.

 

“Bàn chân mẹ từng dẫm lên mảnh trăng mảnh đạn

Không thể dầm nữa trong bùn!”

Câu nói khẽ  mà như dao chém đá

Tôi nghe từ người chủ tịch Vĩnh Linh

III.

Hút tầm mắt qua cửa Tùng - biển vời vợi sóng

Trong không trung thấp thoáng những cánh buồm

Em chỉ vệt xa mờ: Cồn Cỏ

Và thì thầm:- Giá anh ở lâu hơn…

 

Em gái Vĩnh Linh suýt truột mấu đòn triêng

                         hồi mẹ gánh qua cầu đi sơ tán

Lun cun ra kiếm củi núi Hồng

Đừng trách nữa, nếu một ngày anh trở lại

Em có cùng ra Cồn Cỏ với anh không?

Ảnh: internet

VÕ CHINH

 

KÝ ỨC THÁNG 4

 

Sài Gòn tháng 4 - Nắng ngọt

Ve kêu úp mặt vào cây

Dòng người thăm dinh Độc Lập

Tháng 4 nỗi  nhớ dâng đầy . .

 

Trời vẫn xanh như ngày ấy

Mà sao vẫn thấy nao lòng

Ký ức những ngày lửa cháy

Xe tăng tháp pháo vươn nòng .

 

Đánh trận cuối cùng - Đồng đội

Trước giờ toàn thắng hy sinh

Mắt khép, nụ cười tươi rói

Tên môi nở ánh bình minh. .

 

Đêm đầu tiên ngày giải phóng

Võng mềm vải bạt chung chiêng

Tay vẫn áp vào báng súng

Quạt quay nâng bỗng nhẹ mình . .

 

Ký ức một thời trận mạc

Ngỡ như vừa mới hôm qua

Sài Gòn rực hoa và nắng

Mùa xuân toàn thắng về ta !

                                                     TP Hồ Chí Minh đầu tháng 4-2021

 

MAI NAM THẮNG

 

 

PHƯỢNG HỒNG THẠCH HÃN

 

 

Đỏ như mùa hè năm Một Chín Bảy Hai

Lửa rừng rực Đông Hà, Quảng Trị

Một sớm giảng đường lặng im hàng ghế

Sân trường Bách Khoa xúng xính những binh nhì...

 

Đỏ như đất chiến hào vừa lấp xuống lại cày lên

Loang lỗ mặt sông đêm chới với...

Đỏ mắt mẹ mấy mươi năm ngóng đợi

Miền bạt ngàn bia mộ một dòng tên!

Kìa mùa hạ đang trôi...

Kìa mùa hạ đang dâng!

Những gương mặt như quen

Những ánh nhìn như nói

Ve ran...

Ve ran...

Đôi bờ nắng xối

Xanh nghẹn ngào Thạch Hãn những mùa hoa...

                                                            7-2011

 

 

TRƯƠNG NGỌC ÁNH            

 

 BÊN TƯỢNG ĐÀI

" Đất nước  30 năm cầm súng

Mà vầng trăng vẫn sẻ làm đôi"

Lời tổ quốc khắc lên báng súng

Có vầng trăng ứa máu nghẹn lời

 

Tổ quốc linh thiêng từ lời mẹ đưa nôi

Từ đội ngũ điệp trùng ra trận

Ngọn súng đỏ nòng sóng trào uất hận

Trên nấm mồ còn khét nỗi hờn căm

 

Lưỡi dao nào cắt chia dãy Trường Sơn

Họng súng nào ngăn đôi bờ Bến Hải

Hình Tổ quốc vẹn nguyên một dải

Biết mấy máu xương thấp thoáng hình hài

 

Nắng Thanh minh nhuộm thắm tượng đài

Dấu son đỏ thấm trên từng thớ đá

Người bảo quên đi tôi thì vẫn nhớ

Bởi những hồn thiêng ru gió hát bên mình…

Ảnh: internet

 

                                           HIỀN LƯƠNG

 

Sáng nay qua bến Hiền Lương

Leo reo con sóng vấn vương đôi bờ

Sắc màu gợi nhớ sông xưa

Niềm đau chia cắt đến giờ chưa nguôi

Câu hò cũng gãy làm đôi

Bên lở đau để bên bồi càng đau

Dửng dưng chi mấy nhịp cầu

Chỉ còn bọt sóng đỏ ngầu màu mây…

Xoay vần thế cuộc vần xoay

Hết đau thương để có ngày đoàn viên

Cầu vươn nối nhịp hai miền

Lắng nghe tiếng khúc ruột mềm nước non

Dòng trôi xanh mướt màu son

Nắng lên vàng rực xoe tròn hoa ngâu

Xe hoa ai lướt qua cầu

Hình như duyên mới lắng câu ân tình.

               

ĐỒNG VĂN BÌNH

 

BẬU CỬA MẸ NGỒI

(Lời người con liệt sỹ)

Ba mươi

tháng tư

năm một ngàn chín trăm bảy lăm…

 

Bốn mươi lăm năm đi qua

rồi bốn mươi lăm năm nữa

bốn mươi lăm năm

thời gian không lần lữa

đi qua bậu cửa

Mẹ ngồi…

 

Đợi một tiếng ới từ rừng già vọng lại

đợi một tiếng ới từ phố phường vọng lại

đợi một tiếng ới từ đảo xa vọng lại

đợi một tiếng ới từ hồi nhà đáp lại…

 

Bốn mươi lăm năm đợi một tiếng ới

Mẹ ngồi!

bốn mươi lăm năm

đêm đêm con về

ngồi bên chân Mẹ

ngước lên nhìn mẹ

ước một lần ới lên cho mẹ thỉa

một lần thôi

như tiếng gió

như tiếng lá

như tiếng sương

sà trên mái rạ

một lần

Mẹ ơi!

 

Bốn mươi lăm năm đi qua

rồi bốn mươi lăm năm nữa

Bốn mươi lăm năm

lớp lớp thời gian đi qua

không lần lữa…

 

đừng ai

bước qua bậu cửa

Mẹ ngồi!

                        Trại viết Đà Lạt 4-2021

 

TRẦN ĐĂNG ĐÀN

 

BẮT TAY

 

Tôi nhặt được giữa cuộc đời mấy cái bắt tay

Có cái bắt tay ồn ào vồn vã

Có cái bắt tay ban phát lạnh lùng

Có cái bắt tay không là gì cả

          Vô tình

                         vô nghĩa

                                          vô tâm

 

Chiều nay gặp lại người đồng đội cũ

Bao nhiêu năm xa vui đến nghẹn ngào

Ta quờ tìm nắm bàn tay nhau

Nhưng cái bắt tay hẫng hụt!

 

Tôi chỉ kịp

      nắm trong tay mình

            cái khoảng trống

                    của đôi bàn tay

                                   đã mất …

 

TẤM HÌNH CỦA MẸ

 

Đồng đội tìm thấy anh ở một góc rừng già

Nấm mồ cũ không có dòng mộ chí

Chỉ còn ngôi sao dấu vào dưới đá

Đồng đội nhận ra anh Người Lính Trường Sơn.

 

 

Chiều nay đưa anh về nghĩa trang

Chúng tôi nghẹn ngào nghe đồng đội kể

Trong hài cốt của anh còn tấm hình người mẹ

Với dòng chữ nhạt nhoà:

                         “Mẹ - Tháng Tư 1975”

Ảnh: internet

NGUYỄN HÀ HUY

 

VỀ ĐẤT TỔ HÙNG VƯƠNG

 

Tán cọ trung du sáng nắng

Xòe như một mặt trời xanh

Mây bay trong chiều Nghĩa Lĩnh

Trong veo giếng Ngọc long lanh.

 

Ngàn năm tuổi cây vạn tuế

Ngàn năm hoa đại tỏa hương

Cây ở Đền Hùng trầm mặc

 Ngàn năm tuổi vẫn vấn vương . .

 

Bồi hồi tới bên Đền Hạ

Năm nào Bác dặn chúng con :

“ Vua Hùng có công dựng nước

Chúng ta quyết giữ giang sơn” .,

 

 Quả đồi giống hình voi phục

Úp đầy như một mâm xôi

Vọng nghe tiếng chày giã gạo

Câu Xoan lại thắm môi người .

 

Cột đá thề còn nguyên đó

Còn nguyên dòng máu Lạc Hồng

Chim Lạc bay trong bão tố

Hoa văn nổi sóng trống đồng . .

                                           Hà Tĩnh tháng 4-2021

 

 

PHAN TRỌNG TẢO

 

 

BÊN THUNG NẮNG

 

 

Bên thung nắng mờ xa một nụ cười răng sún

Con chim non đập cánh chập chờn sương

Làn mây mỏng la đà theo gió thoảng

Nắng reo trên chót vót phấn thông vàng

 

Con đường nhỏ vắt lưng chừng thung nắng

Suối rì rào sơn nữ xõa tóc buông

Vai tròn lẵn gùi nắng vàng xuống bản

Bên bờ nương cháy đỏ khóm pơ-lang

 

Ngựa bay bên thung nắng dã quỳ vàng

Ai rót mật vào chiều lênh loáng

Con nai rừng ngủ quên chiều dưới bản

Hợp âm lòng bên thung nắng mê say

 

Trở lại đây ngày Mười tháng Ba này(*)

Bên thung nắng ngập tràn hương cỏ

Ta gặp lại dấu chân thời trai trẻ

Và dưới thung hàm răng sún đang cười

…………………………..

(*). Ngày tham gia giải phóng Buôn Ma Thuột (10/3/1975)

 

 

HOA HỒNG MIÊN (*)

 

Chị ơi!

Tháng Tư rồi

Hồng miên bung biêng bên trời

Nắng lung liêng mao lúa

Thanh minh nàng Bân phơi áo

Đổ sập cơn giông

Và chị lại về

Mùa rục rịch hè

Chênh vênh bên trời treo lửa

Buông nụ lưng ong thắt đáy

Là chị

Là hoa đồng nội

Rụng xuống rồi vẫn thơm

Rưng rức trong em

Tháng Tư côi cút trước thềm

Chị

Mây trắng và hồng miên

Ngày chị đi

Con sáo chưa sang sông

Em thơ ngây ngắt chùm hoa lửa

Bỏng cả bàn tay

Chạy khắp làng tìm chị

Cắt ruột gan gửi vào xa xanh

Đồng làng giờ vẫn hồng miên

Cao xanh vẫn chị

Lận đận giờ vẫn em

Ngồi chồm hỗm trước thềm

Bóc hoa lấy hạt

Gieo vào trời xanh một khóm hồng miên

………………

(*): Hoa Gạo=Hồng miên=Mộc miên=Pơ-lang

 

 

NGUYỄN THẾ HÙNG

 

 

VIẾT Ở HÀ GIANG

 (Điểm cao 468)

 

Ngàn năm nay Nậm Ngặt mây vẫn trắng

Như hồn trai chưa vướng bụi trần

Một ngày thôi ngàn xác thân gửi lại

Cho Việt Nam dáng kiêu hãnh muôn đời

 

Vạn hồn trai đang rải rác khắp nơi

Sao chiều nay chưa về đây gặp mặt

Đài tưởng niệm cháy trong chiều Nậm Ngặt

Khói hương còn vương vấn chân hương

 

Lên Hà Giang ta gặp ngàn dáng núi

Ngọn núi nào cũng thế lính xung phong

Ngọn núi nào cũng mang hình dáng lính

Ngọn núi nào cũng lưỡi mác cây chông

 

Tôi gặp đây bao người vợ khóc chồng

Bao uất nghẹn nhớ thương tình đồng đội

Tôi gặp đây những dòng tên khấn vội

Gửi vào mây vào núi vào sông

 

Thôi về thôi họ đã thành mây trắng

Neo ngàn đời vào núi đá Vị Xuyên

Mỗi linh hồn vẫn còn giăng thành lũy

Cho yên bình phên dậu Hà Giang.

 

 

MẸ GIÀ NEO LẠI ĐẤT QUÊ

 

 

Thế là chị lại sang sông

Về theo anh ấy là đồng đội cha

Neo quê còn mỗi mẹ già

Bốn tao nôi mỏng chia ra ba miền

 

Cha giờ hóa nắng Điện Biên

Hai anh hóa cát Trị Thiên bời bời

Xòe tay mượn lửa mặt trời

Đốt mây gom khói gửi người còn xa.

 

 

NGUYỄN VĂN THANH

 

TA VỚI CÂY BÀNG

 

Gặp lại cây bàng góc phố

Nơi chia tay năm nào

Ngày trở về bàng đã vút cao

Lặng lẽ đứng một mình chờ đó

Dòng nhựa nóng reo vui thớ vỏ

Thân căng đầy ấp ủ những chồi non

Ơi cây bàng

Người bạn đứng ven đường

thuở tóc còn xanh!

Sau tháng năm

cùng đồng đội tô thắm cờ Tổ Quốc

Ta trở về gầy guộc

Lại  gặp bàng giữa gió rét mùa đông

Đặt tay lên cây thầm nói hết nỗi lòng

Ta đã gắng như bàng

Dâng đời

Một vầng xanh che nắng hạ

Tuổi xế chiều vẫn đỏ như màu lửa

 (Màu lá bàng cuối đông)

 

Chiều nay mưa giăng giăng

trời vẫn rạng ngời

Bàng đứng lặng cùng ta nơi góc phố

                             

DẤU CHÂN CHA

 

 Nằm xoài trên cát

Tôi tìm dấu chân cha tôi

Dấu chân của người đi canh giữ biển

 

Cát vẫn cát ngày xưa

 Bãi biển giờ thành bãi tắm

 Oằn lưng cõng từng ngày nắng

 

 Bãi bờ nào in dấu chân cha cha ơi

 Những tháng năm chiến tranh dữ dội

 Tàu chiến giặc

 đèn dù

 pháo kích…

 

Mịt mù gió bấc

Trọn đêm dài cha đi…

 

                 Xuân Hải  22-7-2019

 

 

 

BÙI ĐỨC HẠNH

 

 

 

 

NHỚ THƯƠNG CHA

Hôm nay về thăm mẹ
Nhìn cảnh, nhớ thương cha
Cây vẫn xanh trong nắng
Mà Người vừa đi xa...!

Ngựa xe dừng nước kiệu
Ván cờ thế buông tay
Bạn già ai còn nhớ
Nước "hạ tịch bất hồi"!

Chiếu còn vương hơi ấm
Gối in dấu tay ôm
Cơn đau không dịu bớt
Giấc ngủ cha chập chờn...

Bưởi mùa này ít trái
Vải hẹn vụ sang xuân
Chuối trổ buồng mấy nải
Lá buồn như mắt ai...

Cau ơi đừng chạnh hạt
Trầu thôi rụng bên thềm
Cha xa bay cánh hạc
Mẹ còn đàn cháu con...

                         Thành Sen, đêm 20/3/2021

Ảnh: internet

 

ĐÀO MINH SƠN

 

KHÔNG THỂ NÀO BỎ BIỂN MÀ ĐI 

(Lời lão ngư làng biển Kỳ Anh) 

 

Không thể nào bỏ biển quê mà đi đâu 

Dẫu những phương trời xa 

Sóng thì thầm quyến rũ 

Dẫu cát 

Dẫu bờ 

Chai lỳ vết cũ 

Gềnh đá vật vờ quẫy đạp mà đau 

 

Không nỡ nào xa nhau 

Trong màu xanh mơn man 

Ta từng gieo máu mặn 

Nông sâu cha lặn 

Ngôi nhà mẹ con vá nênh nỗi cánh buồm 

 

Không để biển quê nhuốm màu ao chuôm 

Dẫu biết thế gian quá nhiều màu sắc 

Cá lội bể nam 

Chim bay bể bắc 

Ta vốc cát dầm mình yêu biển Kỳ Anh 

 

Đừng để biển cô đơn 

Ta ào ạt sóng xanh 

Sóng ồn ả quanh ta 

Như muối 

Như nước mắt 

Chưa kịp đọng giọt mồ hôi trong vắt 

Biển đã thấm vào ta 

Ta da thịt tươi ngời 

 

Ta là gió 

Ta là thuyền ra khơi 

Vỗ về mơn man 

Tưng bừng xé sóng 

Ta là bờ đợi chờ trông ngóng 

Không thể nào bỏ biển mà đi. 

 

TRẦN THỊ NGỌC LIÊN

 

 

NẶNG LÒNG CÂU HÁT DÂN CA

 

 

Em lớn lên nơi Hà Tĩnh quê nhà

Câu hát dân ca nặng lòng da diết

Em càng yêu đất nước mình tha thiết

Thổn thức hồn người nơi muối mặn gừng cay

 

Dòng sông Lam ru vỗ sóng đêm ngày

Bồi đắp bãi phù sa mê mải

Hoành Sơn Quan vẫn vươn mình vững chãi

Hội mở Giang Đình, lấp lánh áng thơ xưa

 

Cò vạc ơi, lưu luyến lúa vàng mơ

Lời mẹ hát để hồn ta thao thức mãi

Câu phường vải níu chân người ở lại

Miền ví dặm vẫn chờ, vẫn đợi người xa

 

Bến sông nào tắm mát cõi hồn ta

Giếng nước, gốc đa đã về nơi huyền thoại

Chân ai bước theo dòng đời mê mải

Bâng khuâng lòng với "cánh cò, cánh vạc, dòng sông"

 

Đồng quê nhà lúa nặng trĩu bông

Tiếng sáo diều vi vu nơi trời xanh gió lộng

Câu hát dân ca vẫn ngân dài bay bổng

" Quanh quanh đường xứ Nghệ đẹp tươi"

 

Hà Tĩnh hôm nay níu bước chân người

Anh hãy về quê em nghe câu hò ví dặm

Càng xa cách càng thương quê mình nhiều lắm

Đằm thắm tình người

                         còn neo mãi trong ta !

 

 

LÊ ĐẮC THANH

 

MỘT THỜI…

 

Tôi về úp mặt sông quê

Lắng nghe tiếng đất vọng về ngày xưa

Một thời quăng quật nắng mưa

Một thời đi sớm về trưa một thời

Tuổi thơ bán mặt cho trời

Đói no đèn sách một thời nhớ quên

Áo quần buộc chạc (lạt) thành quen

Vẫn thơm ngát một cánh sen giữa đầm

Ổ rơm thay chiếu làm chăn

Đã thành cổ tích

Trong ngần tuổi thơ

Mai sau rồi đến bao giờ

Ta về tìm lại tuổi thơ sớm chiều

Một thời biết mấy thương yêu

Tôi từ cổ tích quê nghèo mà nên

Một thời ai nhớ… ai quên

                                      Trại viết Đà Lạt 4-2021

 

ĐINH LAN HƯƠNG

 

QUÊ

 

Nắng quăn trời

Gió xác xơ ngoài cửa

Hồng Lĩnh oằn mình bốc lửa

Mây chín tầng xanh

 

Nắng gió quê mình là đó thế anh

Giọt mồ hôi chưa kịp rơi đã rát khô trên mặt

Đồng chưa kịp gặt đã ướt nhòe đuôi mắt

Một hạt chắc đi, dăm bảy hạt lép về

 

Người quê mình vẫn trằn trọc với quê

Hạn hán chưa qua đã lo về bão lũ

Cả yêu thương cũng chắt chiu vừa đủ

Phòng khi lốc tố xé trời.

 

Anh đừng buồn khi em mặc áo tơi

Khi nghe tiếng gàu chạt khô đáy giếng

Thiên tai bao đời không ngăn được

Quê hương mỗi ngày phát triển

Câu Kiều nghìn năm in dáng mẹ cười.

                                        Trại viết Đà Lạt 4-2021

 

. . . . .
Loading the player...