01-01-2024 - 08:26

Chùm thơ các tác giả (P2)

Tạp chí Hồng Lĩnh số 208 tháng 12/2023 trân trọng giới thiệu chùm thơ của các tác giả Nguyễn Trung Tuyến, Phan Trọng Tảo, Lê Thị Trâm Anh, Trần Đức Cường, Hồ Minh Thông

NGUYỄN TRUNG TUYẾN

 

Chiều thu nhớ mẹ

 

       Mẹ hiền chạy chợ bên sông

Nắng mưa mòn tấm lưng còng mẹ tôi

       Bánh đùm bánh đúc nuôi tôi

Khi tôi khôn lớn thì Người ra đi.

 

       Chiều thu về bến sông quê

Tôi gọi: "Ơi Mẹ! Mẹ về với con!!!"

       Mênh mông sông nước lặng im

Giang Đình vãn chợ biết tìm Mẹ đâu...

 

       Khi tôi chưa biết thương đau

Thì Mẹ gánh hết khổ đau tôi rồi

       Khi tôi chập chững làm người

Thì Mẹ quang gánh quảy xuôi về Trời...

 

       Ru sông ru sóng ru hời

Con xin ru Mẹ như thời Mẹ ru

       Lam Giang sương sóng mịt mờ

Con ru Mẹ cả mùa thu đẫm buồn.

 

Tình quê

 

 

       Ra ràng vỗ cánh tung bay

Con chim nhớ tổ chiều nay lại về.

       Ca trù đồng vọng hồn xưa

Tiếng mưa cũng tiếng giọt mưa thuở nào.

 

       Sông Lam sâu, núi Hồng cao

Lòng quê neo đậu biết bao ân tình

       Thủy chung một bến Giang Đình

Nhớ quê ngay cả khi mình về quê

 

       Gói trong hành lý ra đi

Quà quê góp nhặt những gì quê ơi!

       Là sông núi, là tình người

Là duyên là nợ với nơi sinh thành

 

       Dẫu cho đá nổi mây chìm

Nơi neo đậu, chốn ân tình là quê.

       Cánh chim rời tổ bay đi

Nghìn năm xa vẫn tìm về cố hương.

                         Trại sáng tác Nghi Xuân, tháng 12/2023

 

PHAN TRỌNG TẢO

 

Nguyễn Công Trứ

 

Lam Giang soi bóng Hồng Sơn

Bung biêng hoa cỏ gió vờn thông ru

Hồn quê ngọt lịm ca trù

Phách đàn, đạc ngựa vi vu trong chiều

 

Hề chi vinh nhục trớ trêu

Túi thơ bầu rượu phiêu diêu giữa đời

Nam nhi dễ có mấy người

Đức, công, ngôn mãi ngời ngời nhân gian

 

Quản chi làm lính, làm quan

Làm đàn ông, giữa thế gian mấy người

Phía sau mây trắng mỉm cười

“Làm cây thông đứng giữa trời mà reo”

Hát Ca trù - Ảnh: A.Đức

 

Tảo mộ Thúy Kiều

 

 

Cồn hoang mưa gió đìu hiu

Loay hoay giữa cánh đồng chiều. Mưa rơi

 

Thắp hương vái bốn phương trời

Thúy Kiều ơi, Thúy Kiều ơi, chốn nào!

 

“Ngổn ngang gò đống” nhôn nhao

Nén hương tảo mộ cắm vào gió mây

 

Mười lăm năm - kiếp đọa đày

“Hại thay thác xuống” đâu đây. Không mồ

 

Đời như một gánh hàng hoa

Ban mai rao bán. Chiều tà trôi sông

 

Nghĩ người. Phận bạc má hồng

Nghĩ mình. Mình cũng chạnh lòng. Mai đây

 

Thôi thì một nén hương này

Xây am, lập mộ. “Khóc người đời xưa”

                                  Trại sáng tác Nghi Xuân, tháng 12/2023

 

LÊ THỊ TRÂM ANH

 

Hội ngộ cùng di sản

 

Mưa mùa đông lất phất

Gió ru Thông vi vu

Đền Tướng công tĩnh mịch

Văng vẳng tiếng ca trù.

 

Tùng. Cắc. Chát. Bom bom...

Ngồi chung trên chiếu hát

Nào ca nương, kép đàn

Trống chầu hòa mỏ, phách.

 

Một tiếng âm khoan nhặt

Ba, năm tiếng dập dồn

Nào tri âm hội ngộ

Nào trót nợ tang bồng...

 

Tài Uy viễn tướng công

Mãi lưu truyền hậu thế

Những nỗi niềm chẳng thể

Điệu ca trù cất lên...

 

Cảm tác trước Trần Triều Điện

 

Nỗi nhớ nào sâu thẳm

Dâng đầy trong chiều nay

Điện Trần Triều lặng lẽ

Lá vàng rơi tháng ngày.

 

Người chưa đến nơi đây

Nghe tiếng chuông chậm đổ

Mà sao muôn lối nhỏ

Thầm thì gió gọi tên...

 

Những mái ngói rong rêu

Ôm sầu bao thu cũ

Nghìn năm về sau nữa

Ai còn nhớ, ai quên?!

 

Chiều nay dịu nắng mềm

Lá cũng ngưng xao động

Lắng nghe từ sâu thẳm

Hào khí ấn Trần vang.

                        Trại sáng tác Nghi Xuân, tháng 12/2023

 

TRẦN ĐỨC CƯỜNG

 

Trầm tích mùa

 

Sáng trở lạnh trên mái nhà ám khói

Người mẹ choàng thêm khăn áo cho con

Đứa bé xòe tay hứng hạt mưa nhè nhẹ

Mùa hiện sinh trong đôi mắt xoe tròn

 

Khu vườn già nua tựa nỗi cô đơn

Con sâu vẽ ký tự buồn lên lá

Hàng cây tượng hình những làn tóc xoã

Thả xuống đời sông man mác dòng trôi...

 

Người ra đi, xa hút mấy năm rồi

Ngôi nhà nhỏ vắng tiếng cười dạo đó

Khu vườn cũ im lìm hóa đá

Cỏ hoang liêu trên những lối đi mòn

 

Người mẹ choàng thêm khăn áo cho con

Cùng rời khỏi ngôi nhà, tìm niềm ấm áp

Để lại sau lưng tầng tầng lớp lớp

Trầm tích mùa

nơi năm tháng đi qua...

 

HỒ MINH THÔNG

 

Buổi sáng của loài chim

 

Buổi sáng của loài chim bắt đầu khi bình minh chưa đến

khi giọt sương chưa tan

khi chồi non vẫn cuộn mình, không tưởng tượng được thế giới sau khi

mở mắt

 

Buổi sáng của loài chim ghi dấu bằng tiếng hót trong

Gọi ban mai, gọi người tình, gọi con thơ thức giấc

Gọi quả thơm bung nhựa

Gọi gió chín lúa nồng

Gọi hoa tung mình nở thắm

 

Rồi buổi sáng cũng đi qua

Ánh ngày chuyển những nấc thang thời gian có thể loài chim không rõ

Chỉ khi đêm tối đến

vẫn tiếng hót trong nhưng không thoát ra ngoài lồng ngực

vẫn ánh mắt tha thiết nhưng không thấy rõ con thơ

vẫn đôi cánh khát khao nhưng không cất mình lên nổi

vẫn gọi người tình trong câm nín, lặng thinh

 

Có khi đêm tối đồng loã với bụi mận gai

chim nhỏ bị thương

vẫn muốn lấy máu của mình vẽ lên dáng hình buổi sáng

khuôn mặt của bầu trời

Xây tổ ấm. Ảnh: Minh Lý

Bụi sóng

 

Một ngày

con sóng bạc đầu bật khóc

sẽ rong ruổi đến tận khi nào

đến tận bao giờ

đến khi bờ biến mất hay khi cát không còn tồn tại nữa?

 

Mặt trời lên

sóng khờ khạo đuổi theo ánh sáng

cái gay gắt chói màu

cái hoang dại chân mây

chỉ với tới chút bụi mờ ảo giác

 

Trên cái man dại xanh

đại dương có rộng hơn triệu năm về trước

cầu vồng phù hoa băng bó niềm đau vết xước

bụi sóng bị thương đêm qua

khi lỡ va vào bóng trăng tàn…

. . . . .
Loading the player...