02-08-2012 - 08:30

NGUYỄN THANH BÍNH

Nguyễn Thanh Bính với bút danh Yến Thanh quê ở Nghi Xuân là hội viên của Hội liên hiệp VHNT Hà Tĩnh đã từng có nhiều bài thơ " làm tổ" được trong tâm trí bạn đọc như:" Lục bát Tiên Điền", " Quê mình- quê thơ", " Bữa cơm trong thành phố", " Cái dằm"...Đặc biệt, bài thơ " Cúc ơi" mà anh viết từ những ngày cuộc chiến tranh chống Mỹ khốc liệt bi thương đang diễn ra nơi Ngã ba Đồng Lộc- nơi anh đang công tác thực sự làm xúc động nhiều thế hệ công chúng bạn đọc.

NGUYỄN THANH BÍNH
Bút danh: Yến Thanh
 

Ngày tháng năm sinh: 06 –08 –1945.
Quê quán: Thạch Vĩnh- Thạch Hà–Hà Tĩnh
Nơi công tác trước khi nghỉ hưu: Phó Ban quản lý công trình nhà máy đóng tàu BếnThuỷ
Địa chỉ liên lạc hiện nay: Số7, Ngõ 1 - NguyễnThị Minh Khai - P. Hưng Bình - Vinh - Nghệ An.
Di động: 01254.043.557.  Email: nguynthanhbnh49@yahoo.com
Vào Hội liên hiệpVHNT HàTĩnh, chuyên ngànhThơ năm 1996
Vào Hội UNESCO thơ Đường VN năm 2006
 
*Vài nét về quá trình học tập  công tác
- CựuTNXP Ngã ba Đồng Lộc (ĐộiTNXP N55 –P18 HàTĩnh)
- Kỹ  cầu đường bộ
 
*Tác phẩm chính đã xuất bản:
- Khúc mưa ( tập thơ) - HộiVHNT HàTĩnh, xuất bản năm 2004.
 In chung trong các tập:
- Tuyển thơ Việt Nam Thế kỷ XX (NXB Giáo dục 2002) với bài thơ “Lụcbát Tiên Điền”.
- Tuyển thơ  TĩnhThế kỷ XX (Hội VHNT và Sở VHTT Hà Tĩnh) năm 2000 với bài thơ “Lụcbát Tiên Điền”, “Cúc ơi”.
- Tuyển tập thơ“Nước non một dải ”(NXB Dân tộc, 2002) với bài thơ“Cúc ơi”
- Tuyển tập thơ“Đường về Xứ Nghệ”, (NXB Hội nhà văn, năm 2011, với chùm thơ:  bàithơ“Lụcbát Tiên Điền”, “Cúc ơi”, “Nghe em hát ví đò đưa”)
- Tuyển thơ đường“Bút xưa”, 20 năm hồi phục(1990 –2010), NXB Thời Đại năm 2011 với chùm thơ“Quê ngoại”, “Bến Lợ”, “TiễnThu”, “Bến cô liêu”
 
*Giải thưởng văn học, nghệ thuật, báo chí:
- Giải thưởng VHNT Nguyễn Du lần thứ tư (2000 -2005) với  tập thơ “Khúc Mưa”
- Giải thưởng Bưu điện Hà Tĩnh (2001) với truyện ngắn “Chim xanh”
- Giải ba cuộc thi Thơ tứ tuyệt báo Tài Hoa Trẻ (2009 – 2011)…
 
*Tác phẩm tự chọn:
                                            
 
     CÚC ƠI
                                                          
       Tưởng nhớ Hồ Thị Cúc và 9 đồng đội,tiểu đội 4,C552
     N55-P18-TNXP Hà Tĩnh đã anh dũng hy sinh tại  Ngã Ba Đồng Lộc ngày 24-7-1968
 
   Tiểu đội đã về xếp một hàng ngang
    Cúc ơi,em ở đâu không về tập hợp
    Chín bạn đã quây quần đủ mặt:
     Nhỏ,Xuân,Hà,Hường,Hợi,Rạng,Xuân,Xanh!
    A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
    Chỉ thiếu mình em!
    (Chín bỏ làm mười răng được!)
 
     Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc
     Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần
     Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
     Cúc ơi! em ở đâu?
      Đất nâu lạnh lắm
      Da em thì xanh
      Áo em thì mỏng
 
     Cúc ơi,em ở đâu về với bọn anh
      Tắm nước trong Ngàn Phố
      Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
      Chăn trâu cắt cỏ
      Bài toán lớp năm em còn chưa nhớ
      Gối còn thêu dở
      Cơm chiều chưa ăn
 
      Ở đâu em, hỡi Cúc
      Đồng đội tìm em: đũa găm cơm úp
      Gọi em
      Gào em
      Khản cổ rồi
      Cúc ơi!!!
 
                                                     Ngã Ba Đồng Lộc,24/7/1968
 
                                        
LỤC BÁT TIÊN ĐIỀN
 
Làng tôi củ lạc thắt ngang
Quả dưa buộc dọc cho chàng đi thi
Ông Nghè ông Cử vinh quy
Cũng từ hạt lúa ra đi Tiên Điền
 
Thả cày cầm lấy bút nghiên
Chõng tre lều rạ mà nên danh làng
Lay phay mấy hạt mưa nam
Ướt câu phường vải trai làng lâm li
Giọt mưa ngọn tiểu khê đi
Thành sông, thành bể…thành gì cũng đây
 
Bão xô nghiêng mảnh ruộng gầy
Nắng hun đến cái diệp cày cũng cong
Lụt mang đi hết của đồng
Bao nhiêu hạt mẩy đi không  hột về
 
Mấy đời Tiến sĩ-quan Nghè
Áo the, guốc mộc, roi tre, seo cày
Long đong chừng ấy năm rày
Trong Kiều có mẹ,mẹ nay có Kiều
 
                                        Tiên Điền,1993
 
                                               
 
  CÁI DẰM
 
Nhà anh cạnh chợ kề đường
Chắc rằng người ấy vẫn thường qua đây
Nợ người một nợ cầm tay
Cà sa bụt mặc anh đây nợ chùa
 
Cái dằm anh lể ngày xưa
Em đau thuở trước Bây giờ anh đau
Ngón tay tháp bút trắng phau
Dằm tre đen xỉn cắm vào tim anh
 
Sông Cày mấy khúc loanh quanh
Tre nghiêng Truông Rọ, bóng xanh Tân Đình
Bây giờ mình lể tay mình
Cái kim lại nhớ cái tình bàn tay
 
Nong vàng rải lúa em quây
Ghen anh,dằm xóc vào tay máu nhòe
Anh từ giận cái dằm tre
Giận lây măng mọc giận về tre xanh
 
Sông Cày còn chảy loanh quanh
Răng anh quên được ngày anh lể dằm
Tay kia giờ để ai cầm
Gai kia đã mọc thành dằm trong thơ
 
                                                               Sông Cày,1996

. . . . .
Loading the player...