Sinh ngày 09 tháng 11 năm 1978
Quê quán: Phú Gia - Hương Khê –Hà Tĩnh
Trú quán: Cụm dân cư số 9 - Tổ 1-phường Bắc Hồng-TX Hồng Lĩnh
Hiện là giáo viên trường THCS Bắc Hồng,Thị xã Hồng Lĩnh
Hội viên chuyên ngành Thơ, Hội liên hiệp VHNT Hà Tĩnh
ĐT: 01292096678; Email: phuonglai.art@gmail.com
Thơ đã từng được đăng ở báo Văn nghệ trẻ, tạp chí Hồng Lĩnh, tạp chí Sông Hương, báo Đà Nẵng cuối tuần, báo Nghệ An cuối tuần , báo Hà Tĩnh cuối tuần
Chùm thơ tự chọn:
VŨ KHÚC MÙA ĐÔNG
Anh gieo gió ủ mặt đất bằng sương
Lùa mặt trời vào qũy đạo
Anh khoác áo bầu trời bằng tơ
Những nhánh tơ đan vào nhau
Như nhưng chiếc roi quất vào tôi
Oà vỡ...
sấm xé gói thinh không
Gieo vào không gian lạnh giá
Thông qua gió,
qua không khí,
Cái lạnh vô hinh
mang nụ hôn buốt giá
Trườn lên mắt,
Lên môi,
Qua cơ thể...
Tập tểnh những linh hồn
Run rẩy
Như sương...
Tôi gom giá buốt trả anh
Giấu đông ủ vào chăn
Tìm chút hạ ấm nồng còn sót lại
Gom chút thu của nhân gian đánh rơi trong đêm tôi nhặt vội
Vớt lại chút xuân đánh mất hôm nào
Anh vắt hoàng hôn thành sợi gác lên nhà
Tiếng vỹ cầm đầy gió
Không sương
Không mây
Sao buốt giá
Tim chẳng ủ lò
Hơi thở đầy khói
Tý tách
Giọt...
đông
Mẹ ủ đông trong ấm tích chè xanh
Rang giòn nụ cười trên môi trong từng củ lạc
Bố thả vào điếu cày phun khói
Vị cay xè được lọc từ tinh chất gạo
Cả nhà quây quần
Thả vào đất xác vỏ
Thả vào tai
"Khà"...à...
Thả vào đông sực nức mùi men
Trả anh những tháng ngày buốt giá...
BÀ TÔI
Bà đẽo đất
Đất nặn hình hài lúa
Lúa oằn lưng câu cả vụ mùa
Bà chắt chiu từng giọt mồ hôi
Tưới ngập đồng xanh rờn khoai sắn
Bà đẽo đất
Tám mươi xuân lẻ sáu
Nặn lên hình hài xứ sở
Sau lũy tre
Rát mặt cay xè
Bà trở đất
Trở bốn mùa trên cọng lúa vàng xanh
Oằn trái tim rát lòng trong hạn hán
Nứt nẻ tâm hồn cánh đồng
Nóng rát bỏng bàn tay
Bà ươm tuổi xuân trên cánh đồng
Gói nắng mưa vào tơi lá cọ
Xanh rờn niềm tin…
Âm vang con tu hú đất
Bà nung thành hình quả trứng
Có hai con mắt tròn
Cái miệng cũng tròn
Bổng trầm khúc nhạc lòng
Bà thả vào đôi mắt tròn
Trong giấc mơ dịu ngọt tuổi thơ tôi.
Rồi một ngày
Gió lùa bầu trời vào đêm
Khi hình hài của đất
Mặn chát cả bầu trời rót lên môi tôi
Thịt xương bà hòa tan vào đất.

BƯỞI VÀ DÌ TÔI
Dì cõng bốn mùa trên lưng
Gom gió Lào
Băng qua bốn mươi mùa hoa bưởi rụng
Trên đôi tay gầy…
Gói gió…
Nóng rát lòng
Mặt trời xé đất
Nham nhở…
Vết nứt tâm hồn
Dì còng lưng cõng mặt trời
Ôm bưởi vào lòng
Mồ hôi, nước mắt chở phù sa
Dì ươm tuổi hoa vào hoa
Vào những vầng “trăng vàng”
Căng tròn
Vít cong những cánh cung gầy guộc
Gói nước mắt vào “trăng”
Trăm, ngàn giọt
Mọng như mưa
Căng đầy tuổi trẻ
Dịu ngọt tuổi trung niên
Trăng khuyết đến tròn
Bốn mươi mùa hoa bưởi nở
Hoa ướp mái tóc dài…
Chưa một lần cài hoa cưới…
Bốn mươi mùa vun, trồng
Tình yêu, tuổi trẻ lẫn vào “trăng”
Rồi một ngày
Trời trở gió
Xao xác gió Lào đuổi lá
Bên gốc bưởi già, bên gốc bưởi xanh
Xòe cánh tay đỡ nắng
Võng khúc lòng ru ngôi mộ nhỏ
Mộ người trinh nữ…
Ướp đầy hoa.

GIẤC MƠ
Em thả câu vào bầu trời
Câu vầng trăng hình lưỡi liềm
Sấp – Ngửa
Hát vi vu
Dựa lưng vào chiều
Đuổi bắt trốn tìm với gió
Em câu mặt trời rực lửa
Thả xuống triền sông
Thảng thốt tiếng gọi...
Em thả câu vào bầu trời
Trong giấc mơ em
Ngày xưa trở lại
Thời gian cõng tuổi 13 mẹ mất
Tiếng ầu ơ...
Đánh võng
Giữa lưng trời
Em ngủ
Trên trái tim mẹ thức
Câu khát vọng đổi kiếp người
Tuổi trẻ mẹ không lạc lối đi hoang
Em thả câu vào bầu trời
Mang giấc mơ em
Vào gió, vào mây...
Vào ai?
Vào ai ???
Ngày xưa bỏ rơi mẹ
Không nhớ lối về
Không một lần
Trăn trở về em
Em thả câu vào bầu trời
Câu giấc mơ đêm...
CHỊ DÂU
Quê tôi nghèo
Nắng xé cánh đồng
Ruộng cháy thịt da
Vết nứt dọc, ngang trăm ngàn mảnh
Chi vá cánh đồng
Lùa bầu trời vào chiếc "Gàu"
Chị tát...
Chở nước sông Tiêm
Trên hai vai chan đầy ruộng lúa
Trong tiếng ngáp dài của đất
Giấc mơ chị lớn lên.
Chị nắm bốn mùa trong tay
Gánh cả hoàng hôn
Trên đôi chân trần...
Con cua, con ốc
Chị đơm giấc mơ...
Xúc hoàng hôn
Đong đầy điều ước
Thả vào giỏ,
Cái giỏ xinh của cô Tấm hiền lành.
Chị ngồi vá áo sau bữa cơm
Khâu kín cả trời riêng
Của cô hàng xóm vào gấu áo
Chị vò nổi đau của bác láng giềng
Hoà tan vào nước
Sau giặt, vò áo lại thơm tho.
Tôi ngồi vẽ chị vào tim
Chị mong manh như cành mai
Chở hạ vào bếp nhà tôi
Cháy hết mình trong đêm đông buốt giá...